Hiển thị các bài đăng có nhãn Tép. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tép. Hiển thị tất cả bài đăng

Quê tôi mùa ruốc về !

Thứ Hai, tháng 4 13, 2015 Thêm bình luận

Năm nào cũng vậy, cứ độ tháng tư là người dân Vĩnh Long quê tôi chuẩn bị ra sông để kéo ruốc.

mùa ruốc Vĩnh Long
Phơi ruốc
Mùa này nắng nóng, ruốc sẽ vào mé sông Tiền, Sông Măng để trú ngụ, tránh nắng, các ngư dân quê tôi có dịp trổ tài kéo ruốc vào bờ; nhiều thì để bán, ít thì dùng để làm mắm, gói bánh tráng để ăn. Ruốc rộ mùa là tầm tháng năm, tháng sáu nhưng cứ đến tháng tư nhà nhà lại chuẩn bị xuồng con, lưới sẵn sàng để đón ruốc về.
Con ruốc tùy theo vùng miền sẽ có nhiều cách gọi khác nhau, người Hà Tĩnh gọi là “moi”, người miền Trung gọi là “khuyết”; đối với người miền Tây, vì ruốc có đặc điểm gần giống với tôm nên có nơi còn thường gọi ruốc là “tép” nhỏ. 
Ngày trước, giá ruốc “rẻ như bèo” nên các ngư dân thường không đánh bắt, thành thử ruốc nhiều vô số, đôi khi trải đáy “dính” ruốc, các chủ đáy thường tức lắm vì họ chỉ mong tôm cá, con ruốc bé xíu cứ túa vào làm nặng lưới thêm. Nhưng giờ đây, cũng như tôm cá, ruốc quí vô cùng, mắm ruốc có thể dùng làm hàng xuất khẩu tới các thị trường trên thế giới, rất được ưa chuộng.

Thường buổi trưa nước lớn, ruốc trôi lềnh bềnh thành vùng trên mặt sông, cũng là lúc mọi nguời gọi nhau í ới : “Ruốc về rồi!”. Chỉ chờ có vậy, người người, nhà nhà ở làng tôi hò nhau mang tay lưới ra sông, kéo ruốc. Điều đặc biệt là ruốc chỉ tụ tập trong thời gian ngắn rồi nhanh chóng tản đi, mấy ngày sau mới quay lại, nên để kéo được ruốc, phải chớp thời cơ.
mùa ruốc Vĩnh Long
Ruốc xào thường ăn kèm với rau sống
Dân quê kéo được ruốc về, phơi khô làm mắm hoặc có thể luộc ruốc rồi gói bánh tráng để ăn. Món này không cần dùng nước chấm vì ruốc đã mang nặng vị mặn mòi của biển nên rất vừa ăn. Nhớ những buổi chiều quê, có cuốn bánh tráng ruốc bên bữa cơm nghèo mà sao ngon lành thế, ruốc quê hương mang vị ngọt thanh tao, không cao sang quí phái nhưng vẫn để lại trong lòng người thưởng thức dư vị ngọt lành đặc biệt, không thể nào quên.

Nhà tôi nằm sát mé sông Tiền nên đến mùa ruốc thì anh em tôi lại theo ba ra sông kéo ruốc. Những ngày này, má tôi không cần phải đi chợ để mua thức ăn, mà chế biến ruốc thành nhiều món để anh em tôi dùng. Má tôi làm mắm ruốc rất ngon, người quanh làng thường đến nhà tôi để nhờ má tôi “truyền nghề”.

Theo lời má, làm mắm ruốc cũng “hên xui” nhưng đối với má thì luôn may mắn, keo mắm nào cũng ngon ngất, ăn hoài không chán bởi mùi vị ngọt lành của con ruốc quê không thể trộn lẫn vào đâu.

Ruốc tươi có thể chế biến thành nhiều món, trong đó có món xào sả ớt dùng để ăn lâu ngày mà không hư mốc.

Nhớ lại năm ấy mất mùa, má tôi gói ruốc xào bỏ bọc ni lông để cho tôi mang đi lên thành phố trọ học. Ruốc xào tuy nhỏ nhưng nêm canh ngọt hơn cả tép nên nó trở thành món “nằm bàn” của tôi thời còn ngồi ghế giảng đường. Món ruốc quê dung dị nhưng đã nuôi lớn anh em tôi, giờ nhớ lại mà thấy thương quê, thương má, thương con ruốc quê nhỏ bé, nghĩa tình…

Mùa ruốc sắp về, người dân quê tôi lại chuẩn bị kéo ruốc, đâu đó tiếng cười nói í ới gọi nhau, chuẩn bị dụng cụ để sẵn sàng đón ruốc: “Ruốc lại sắp về nữa đó, bà con ơi!”. 

Gỏi ruốc khô miền Trung

Thứ Ba, tháng 3 17, 2015 Thêm bình luận

Nếu nói về món gỏi, suốt chiều dài mảnh đất chữ S thì cơ man nào mà kể, dễ có đến hàng trăm loại.

Gỏi ruốc khô miền Trung
Ruốc khô ( hay còn gọi là con tép, con khuyết) thường được xem là món ăn dân dã
Có lần, cô bạn quê ở Nghệ An đãi tôi một món gỏi làm từ con ruốc khô, ăn miếng đầu tiên đã thấy ngon rụng rời. Hỏi “mi làm răng mà làm ngon dữ rứa?”, hắn nói: “Có chi mô, toàn nguyên liệu rẻ tiền thôi đó”.

Ờ, quả vậy, hắn lấy một nhúm con ruốc khô xào với hành khô phi và chút dầu ăn, rưới tí nước mắm và thêm chút đường cho cân bằng mặn ngọt, rồi để nguội. Sau đó, hắn xắt mấy lát chuối chát và vài miếng khế chua; rau thơm có vài lá răm, vài lá ngò gai (mùi tàu), thái nhỏ. Nước trộn gỏi gồm tí nước mắm, chanh, đường, ớt..
Nếm miếng đầu tiên, vị chua, cay, chát, ngọt, mặn hòa quyện vào nhau, không cầm lòng đặng phải gắp nữa, gắp nữa. Trong “rừng” mùi vị ấy, nổi bật nhất là vị ngọt thơm đặc trưng của con ruốc khô
Chỉ có thế, tất cả đem trộn đều lên, khi đang trộn đã nghe mùi thơm phức, một mùi thơm tổng hợp từ rất nhiều mùi thơm nên rất khó để tả.

Nếm miếng đầu tiên, vị chua, cay, chát, ngọt, mặn hòa quyện vào nhau, không cầm lòng đặng phải gắp nữa, gắp nữa. Trong “rừng” mùi vị ấy, nổi bật nhất là vị ngọt thơm đặc trưng của con ruốc khô. Cái con ruốc bé tí teo của biển cả, chẳng phải là sơn hào hải vị như tôm, cua, ốc, cá, vậy mà chở nặng đầy đủ sự mặn mà, đằm thắm của biển khơi.

Tôi từng ăn gỏi ruốc với xoài xanh, cũng chí lí lắm nhưng nghe ra không đầy đủ vị như món gỏi chuối chát, khế chua này.

Ở Sài Gòn, chỉ có nhúm ruốc trong bịch bánh tráng trộn đã có thể làm gục ngã bất cứ ai thử món này. Món xôi mặn mà thiếu muỗng ruốc coi như thiếu vị hẳn. Nghe nói, có bà bán bún riêu còn cho ruốc vào nồi nước lèo để tăng phần đậm đà.

Nhưng thôi, làm chi cho phức tạp, cứ làm gỏi như cách của cô bạn tôi, đảm bảo bữa tiệc khai vị dù có bia rượu hay không thì cũng làm người ta mỏi tay gắp.

Chuyện cào ruốc- hay còn gọi con tép, con khuyết tại miền Trung


Gỏi ruốc cà chua xanh

Thứ Năm, tháng 3 05, 2015 Thêm bình luận

Ruốc biển ( hay có nơi còn gọi là con tép) thường được chế biến thành nhiều món ăn ngon: kho riềng, rang với thịt heo ba chỉ, nấu khế... Nhiều người còn dùng ruốc muối mắm và phơi khô để ăn dần và nhất là chế biến món gỏi khô ruốc trộn cà chua xanh.

Gỏi khô ruốc trộn cà chua xanh
Vị thơm của bánh tráng hòa quyện với vị ngọt từ ruốc, chua dịu của cà chua tạo cảm giác ngon khó tả
Chỉ với vài quả cà chua xanh hái từ vườn nhà cùng với ít ruốc khô, thêm ít muối, tiêu, đường, bột ngọt... để chế biến món gỏi đậm chất dân dã. Ruốc khô rang sơ qua lửa rồi để nguội, cà chua xanh thái lát mỏng rồi vắt sơ cho ráo nước. Tiếp đến, cho ruốc và cà chua vào thau cùng với gia vị kể trên; trộn đều, gắp ra đĩa; xếp thêm xung quanh đĩa những lát cà chua chín cho tăng phần bắt mắt. Vậy là ta đã có món gỏi ngon lạ miệng. Màu nâu đỏ của ruốc xen lẫn màu xanh của cà chua, thêm vài lát ớt thái mỏng cộng với mấy lát cà chín đỏ. Sự mời gọi không lời.

Gắp gỏi để lên miếng bánh tráng nướng, đưa vào miệng nhai nghe giòn tan. Vị thơm của bánh tráng hòa quyện với vị ngọt từ ruốc, chua dịu của cà chua, cay dịu của tiêu, tạo cảm giác ngon khó tả. Đĩa gỏi ruốc cà chua khiêm nhường nằm cạnh những món đặc sắc khác trong mâm cỗ, nhưng luôn được “ưu ái” trong suốt bữa tiệc. Đây còn là món giúp câu chuyện của những người dân quê thêm phần rôm rả, dẫu cuộc đời lắm nỗi lo toan...

Đượm nồng mắm ruốc miền Trung

Thứ Năm, tháng 12 11, 2014 Thêm bình luận

Quê tôi miền Trung, có bờ biển bao bọc lấy xóm làng nên được ưu đãi nhiều sản vật tươi ngon, trong đó không thể thiếu con khuyết. Khuyết là con tép, có nơi gọi là con ruốc.

Đượm nồng mắm ruốc miền Trung
Mắm ruốc đã pha xong, có thể dùng ngay để chấm thịt luộc, xoài xanh...
Con khuyết được đánh lên từ biển, trút ra từ lưới vẫn còn tươi xanh, bỏ lên tay vẫn nhảy tanh tách, thân trong suốt, màu hồng nhạt. Khuyết theo thương lái về khắp mọi nhà. Mẹ tôi vẫn thường hấp lên rồi dùng ngay để giữ được sự tươi ngon. Những nhà khác thì chế biến khuyết theo nhiều cách như kho, nấu canh hoặc phơi khô để trữ ăn dần.

Riêng những xóm chài thì làm ruốc. Khuyết tươi giã nhuyễn, trộn với muối, đem ủ dài ngày như làm mắm cho tới khi trở thành hỗn hợp sánh đặc, mịn màng. Cũng có nước mắm được chắt ra từ ruốc nhưng hiếm nên được bán với giá cao. Riêng ruốc thì thông dụng hơn. Khi đã thành phẩm, ruốc có màu nâu tím như mắm tôm nhưng sẫm hơn, thơm nồng, hơi gắt. Tôi nhớ mãi món ruốc muối sả mùa đông, được mẹ tôi cho vào hũ sành làm thực phẩm dự trữ. Những ngày rét mướt, xúc chén cơm nóng, thêm vài muỗng ruốc muối sả thì không gì ngon bằng. Mùi tinh dầu sả thơm nồng, vị ruốc mặn mòi, chút béo béo của mè và đậu phộng, thiệt hài hòa ngũ vị, nuốt tới đâu ấm bụng tới đó. 

Con khuyết nhìn giản dị thế thôi nhưng chất dinh dưỡng và lượng can xi không thua gì tôm. Do đó, cứ có chum gạo và hũ ruốc muối sả là no đủ suốt mùa đông.

Mùa hè thì có món sứa chấm ruốc. Quê tôi gọi sứa là nuốt (ý nói khi ăn không cần nhai mà chỉ nuốt). Thân nuốt trong suốt, ai không biết mà mang nướng hoặc nấu sôi lên thì nó tan ngay thành nước. Do đó, sản vật này luôn được dùng tươi. Rửa qua với chút nước sạch, cắt nhỏ bỏ lên đĩa. Chuẩn bị thêm rau húng, khế chua, dưa leo, trái vả thái mỏng. Xong đến phần nước chấm. Cách làm khá cầu kỳ. Cho tỏi đập dập lên chảo phi thơm, thêm nửa muỗng canh ruốc khô lên xào, đợi cho ruốc sôi lủng bủng và loãng ra thì cho thêm chút đường rồi nhấc xuống. Thêm bột ngọt, ớt tươi bằm là có chén nước chấm ngon tuyệt đỉnh. 

Thêm món nữa là canh rau lang. Rau lang nấu với khuyết hoặc tôm tươi, đến khi sôi bùng thì thêm chút ruốc. Xong nhấc xuống, không cần thêm gia vị gì mà món canh cứ ngọt lừ, mặn mà hết biết. Món khác thông dụng hơn, ăn mùa nào cũng được là thịt luộc chấm ruốc. Mẹ tôi thường cho tất cả gia vị vào chén sứ rồi hấp cơm. Ruốc khi mang ra vẫn còn sôi và bốc khói, vị ngon ngọt được giữ trọn vẹn. Rồi chuẩn bị các loại rau sống và thịt ba chỉ thái mỏng. Chấm với nước ruốc thì ăn bao nhiêu chén cơm cũng không thỏa. 

Cách pha mắm ruốc ngon.


Mắm ruốc Bà Ba

Thứ Bảy, tháng 5 03, 2014 Thêm bình luận
Mắm ruốc Bà Ba - Giá Liên hệ - 093.337.9338

Mắm ruốc là một dạng mắm làm từ ruốc (một loài tôm nhỏ ), màu sắc và mùi vị không giống với mắm tôm. Mắm ruốc không tanh bằng mắm tôm, có thể pha thêm nước khi làm nước chấm và có thể dùng làm gia vị khi nấu canh rau . Có thể dùng để chấm măng luộc, chưng thịt hoặc ăn với cơm...

Mắm ruốc Bà Ba
Mắm ruốc là một dạng mắm làm từ ruốc (một loài tôm nhỏ ), màu sắc và mùi vị không giống với mắm tôm.
Mắm ruốc Bà BA được làm từ nguồn nguyên liệu sạch, không chất bảo quản...
Mắm ruốc Bà Ba TP.HCM